Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Hình ảnh tương lai & hiện tại

Tabor: một trong những đỉnh cao truyền thông của Chúa Giêsu về tương lai của con người.

Con người được dựng nên giống hình ảnh Thiên Chúa.

Sau đó đánh mất do tội Ađam.

Tại núi Tabor, Đức Giêsu cho thấy con người sẽ tìm lại được hình ảnh vinh quang của mình. Giống hình ảnh Thiên Chúa. Như xưa và hơn xưa. Giống Giêsu biến hình trên núi Tabor. Nhờ cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu (nội dung cuộc đàm đạo với Mosê và Êlia).

Biến hình nên giống Chúa là kết quả của truyền thông và hiệp thông mật thiết trong Chúa: "Có một đám mây bao phủ các ông. Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người."

Mỗi lần con ngước lên Chúa và cầu nguyện như Maria dưới chân Chúa, con được ở trong mối truyền thông và hiệp thông mật thiết với Chúa. Con ở trong đám mây thần linh. Và sự biến hình thần linh diễn ra. Biến hình từ từ, từng ngày, tuỳ theo mức độ và tần số cầu nguyện mỗi ngày. Nhờ ngước nhìn lên Chúa như Maria, từng ngày con được ở trong đám mây thần linh và được chúc phúc: "Đây là Con Ta yêu dấu!". Từng ngày được biến hình nhiều hơn trong Chúa, nhờ cầu nguyện, nhờ truyền thông và hiệp thông. Từng ngày mang mầu sắc hạnh phúc, bất chấp những điều tươi sáng hay đen tối có xẩy đến.

Và đó là cách làm PR từ bên trong, làm đẹp hình ảnh từ bên trong, từ cội nguồn gốc rễ. Làm PR theo gương mẫu Giêsu, nhà truyền thông trọn hảo. Làm PR trong đám mây thần linh.

Vâng, đôi khi con thấy buồn, thấy thất vọng về sự kém cỏi yếu đuối của mình. Nhưng lại tìm được niềm vui khi nghĩ đến khả năng biến hình và được chúc phúc từng ngày như thế: "Đây là Con Ta yêu dấu..." Dẫu con có như thế nào, Chúa vẫn chúc phúc cho con. Chúa vẫn bao phủ con trong đám mây tình yêu thần linh. Và con biến hình tươi đẹp trong Chúa.

Bởi vì con vẫn ngước nhìn lên Chúa...

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Công luận

Người hỏi các môn đệ: "Người ta nói Thầy là ai?"
Câu hỏi này cho thấy Chúa quan tâm đến dư luận. Không phải Chúa đi tìm lợi lộc gì từ dư luận, nhưng dư luận có thể ảnh hưởng tốt hoặc xấu, khiến người ta có cái nhìn đúng hoặc sai về Ngài. Và điều này ảnh hưởng đến vận mệnh muôn đời của mỗi một con người.

Và rõ ràng dư luận đã không đúng về Chúa Giêsu.
Chỉ có câu trả lời của Phêrô là đúng. Nhưng chính Phêrô cũng không hiểu chính xác những gì mình vừa nói. "Thầy là Đấng Kitô", ông trả lời như thế, nhưng ông không hiểu Đấng Kitô phải như thế nào (Mc 8,28-33).

Dân chúng thì trông mong Đấng Kitô đến, nhưng lại chưa biết Giêsu chính là Đấng Kitô. Và điều đáng nói là Chúa lại chưa muốn cho họ biết Ngài chính là Đấng Kitô. Ngài muốn giúp họ có quan niệm chính xác về Đấng Kitô trước đã. Nếu có quan niệm sai, thì rất nguy hiểm. Mà họ lại đang có quan niệm sai, giống như Phêrô. Nên Ngài đã "cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người" (Mc 8,30). Rồi Ngài bắt đầu hướng dẫn công luận cách tuần tự:

- Lúc đầu, trong vòng riêng tư với các môn đệ, Ngài cho biết Đấng Kitô sẽ trao hiến bản thân như thế nào: hy sinh trọn vẹn, chấp nhận mọi thương đau... (Mc 8, 31-33).
- Sau đó, công khai với mọi người, Chúa giúp công chúng hiểu được ý nghĩa của sự hy sinh, để sẵn sàng yêu thương và hy sinh. Như Đấng Kitô, yêu thương đến hy sinh mạng sống (Mc 8, 34 - 9,1).

Vâng, Chúa đã giúp chúng con sáng mắt dần dần, như cách Chúa chữa cho người mù, thấy lờ mờ, rồi rõ hơn, rõ hơn...(Mc 8,22-38). Hướng dẫn công luận như vậy quả là một công việc dài hơi.

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Khủng hoảng không ngờ

Men làm cho bột phồng lên.
Men Pharisêu làm cho sự giả hình, kiêu ngạo lớn lên trong xã hội.
Do sự giả hình, nguỵ trang khéo léo, khủng hoảng lan rộng mà người ta không hay biết.
Cái chết lan rộng mà người ta không ngờ. Điều này mới cực kỳ nguy hiểm.
Chúa nhắc các môn đệ phải tránh loại men rùng rợn này.
Phải chận đứng nó, trước hết nơi bản thân mình.

Con tránh men Pharisêu, tránh những lời nói tốt nhằm che đậy việc làm xấu. Nói tốt để lừa dối chính mình. Hình ảnh của Chúa, hay mồ mả tô vôi? Làm sao con thấy được?

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Dấu lạ

Dấu lạ luôn có trước mặt tôi, chung quanh tôi: tia nắng sớm, đoá hoa xinh, chiếc lá rung rinh, nụ cười thắm, ánh mắt lung linh... Những nét đẹp này ẩn giấu phía sau chúng một tình yêu toàn năng, một tình yêu chăm sóc ân cần tinh tế đến khôn lường...

Vậy thì có cần hạch hỏi Chúa những điềm thiêng dấu lạ trên trời chăng khi ngày nào của con cũng thấm đẫm tình yêu tuyệt diệu như ngày Valentine lãng mạn?

Khi con cứ nhắm mắt lại trước những nét đẹp hằng ngày, con sẽ không thể thấy được những dấu lạ của tình yêu Chúa, không thấy được dấu lạ vô cùng tuyệt vời là chính hình ảnh đẹp bất tận của Chúa nơi con. Và nơi người khác. Cặp mắt PR phải thấy được hình ảnh tuyệt vời này, để diễn tả và thông truyền...

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Giết & Giận

"Luật dạy: Chớ giết người... Còn Thầy, Thầy bảo: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà." (Mt 5,21-22)

Giận là nguyên nhân của giết người. Cần phải khử nguyên nhân, cần diệt tội từ gốc. Vì thế, con tim không giận ghét, đấy là điều Chúa muốn.

Ra khỏi Vườn Địa Đàng của yêu thương, con tim loài người đã ra hư hỏng, chai lỳ. Khủng hoảng nối tiếp khủng hoảng cũng vì đó. Để xử lý khủng hoảng triền miên này, Chúa đã đến trần gian để chữa trị con tim loài người bằng cách đặt trái tim Ngài cận kề trái tim con người: trái tim nói với trái tim. Gioan cận kề bên lòng Chúa, đấy là một hình ảnh của trái tim nói với trái tim.

Những câu Lời Chúa mang đầy tính lề luật hôm nay (Mt 5, 17-37) cũng đều là những lo lắng của trái tim Giêsu, muốn cho trái tim con người mềm ra, đẹp ra. Để rồi, hành vi của con người cũng sẽ tốt hơn, đẹp hơn.

Xin cho con nghe được tiếng nói của trái tim Chúa, những tiếng nói có sức mạnh biến đổi trái tim con. Xin cho con nghe được tiếng nói của trái tim tha nhân, những tiếng nói có khả năng biến đổi cách ứng của con. Và xin cho con nghe được tiếng nói của trái tim con, để con hiểu rằng con cần Chúa biết bao...

Thứ Bảy, 12 tháng 2, 2011

Khủng hoảng con tim

Chỉ ăn một trái cây bị cấm thôi mà Adam Eva đã bị Chúa phạt khủng khiếp như thế sao?

Hẳn ai cũng biết rằng chẳng phải thế! "Ăn trái cấm" chỉ là một cách diễn tả sự đoạn tuyệt của trái tim con người đối với Thiên Chúa.

Con người muốn quay lưng, muốn cắt đứt với Thiên Chúa, muốn đoạn tuyệt với tình yêu: "Con người và vợ mình trốn vào giữa cây cối trong vườn, để khỏi giáp mặt Đức Chúa" (St 3,8).

Dù nhận ra sự nhớp nhơ trơ trụi của bản thân, họ vẫn ở lỳ trong thái độ ích kỷ, không nhận ra lỗi của mình. Họ đổ lỗi cho kẻ khác một cách hèn hạ, đổ lỗi cho chính người mình yêu thương: "Con người thưa: Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn." (St 3,12) Con tim thiếu vắng tình yêu đã làm cho đầu óc ra mờ tối và chai lỳ. Chai lỳ trong sự đoạn tuyệt với Chúa và hèn hạ tàn nhẫn đối với nhau. Hậu quả tất nhiên là triền miên đau khổ.

Như vậy khủng hoảng đầu tiên trong lịch sử nhân loại là khủng hoảng của con tim, một con tim thiếu vắng tình yêu đối với Chúa và với nhau. Không còn tin Chúa. Không còn tin nhau. Và chai lỳ trong đó, như cách diễn tả của các ngôn sứ: trái tim con người đã trở thành đá! Như vậy làm sao con người có thể tự mình ra khỏi khủng hoảng này được. Họ đã ra khỏi thế giới của tình yêu, ra khỏi Vườn Địa Đàng của yêu thương, nên vô phương tự cứu mình.

Rất may, việc xử lý khủng hoảng kinh hoàng đầu tiên này đã được Thiên Chúa đảm nhận. Ngài xử lý khủng hoảng này bằng cách đi tìm gặp gỡ con người, đối thoại với họ, giúp con người giáp mặt với nguyên nhân là tội lỗi của họ, và giúp họ đối diện với hậu quả của tội. Rồi Ngài xử lý khủng hoảng này bằng tình yêu chăm sóc. Dù con người quay lưng lại với Chúa, Chúa vẫn tiếp tục chăm sóc họ: "Thiên Chúa làm cho con người và vợ con người những chiếc áo bằng da và mặc cho họ" (St 3,21). Và Ngài lên một kế hoạch dài hơi để biến đổi trái tim bằng đá của con người thành trái tim bằng thịt. Ngài báo trước với con rắn: "Dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó" (St 3,15).

Lạy Chúa, mọi khủng hoảng đều khởi đi từ trái tim con người. Khi lên kế hoạch để xử lý khủng hoảng, con cần quan tâm đến trái tim, và con cần Chúa, rất cần Chúa, Chúa ơi!