Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Vườn nho

Có người kia trồng được một vườn nho; 
ông rào giậu chung quanh, đào bồn đạp nho
 và xây một tháp canh. (Mc 12,1)

Có những vườn nho thật đẹp của Chúa:
hồn tôi, sứ mạng của tôi,
những người chung quanh tôi, cộng đoàn của tôi.
Chúa ân cần chăm sóc những vườn nho này.
Chúng nằm trong trái tim của Chúa.
Nhưng rất nhiều khi
tôi đã làm hư hỏng những vườn nho đó.
Tôi đã làm tim Chúa đau điếng.
Nhưng mấy khi tôi cảm được
nỗi đau này của Chúa...

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Tôi cũng không nói

- Chúng tôi không biết!
- Tôi cũng không nói! ( Mc 11,27-33)
Ăn miếng trả miếng, anh im miệng thì tôi cũng im tiếng, thế là huề, có phải Chúa muốn ứng xử như thế chăng? Tất nhiên là không rồi vì Chúa đâu có thích chuyện "trả đũa". Nhưng người ta cứ nhất định đóng cửa lòng lại, làm sao lời Chúa có thể lọt vào được? Nên trả lời cũng vô ích thôi! Và đó là nỗi đau tình phụ: "Bao nhiêu lần ta muốn ấp ủ các ngươi như gà mẹ ấp ủ đàn con dưới cánh, nhưng..."

Sự từ chối trả lời của Chúa cũng là tiếng chuông thức tỉnh, muốn người đối diện phải suy nghĩ. Và sau đó Chúa tiếp tục chờ đợi. Như người cha đợi chờ đứa con trở về...
Con có cảm được sự chờ đợi của Chúa không, lạy Chúa? Con có để cho Chúa phải thất vọng, phải mòn mỏi? Và với anh em con, con có biết kiên nhẫn, biết đợi chờ?
Trong mục vụ PR, để truyền cho thông, sự kiên nhẫn đợi chờ luôn cần thiết, vì nôn nóng vội vàng có khi làm tiêu tan mọi nỗ lực vun đắp trước đây...

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

Bám

Anh mù liền vất áo choàng lại, 
đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu (Mc 10,50)
Một đức tin vững mạnh, kiên trì.
Người ta cấm cản, người mù vẫn không nản.
Anh sẵn sàng vất cả áo choàng đa năng
rất cần thiết cho người mù
để đến với Chúa.
Và sau khi Chúa chữa anh hết mù,
anh đi theo Chúa.

Con cũng muốn bám vào Chúa như thế.
Con rất sợ phải giống như cây vả không trái.
Con mong từng ngày đời con
phát sinh hoa trái từ Lời Chúa,
 từ việc suy niệm Lời Chúa hằng ngày
với 5 bước:
- Bước 1: Lectio, đọc nhẩn nha từng câu Lời Chúa như đọc thư tình.
- Bước 2: Meditatio, nhai đi nhai lại để
Lời Chúa thấm dần và cảm nhận nỗi sung sướng.
- Bước 3: Oratio, dâng lên những tâm tình trìu mến thiết tha.
- Bước 4: Contemplatio, hạnh phúc sững sờ, lời nói bất lực, nên ngây ngất chiêm ngắm.
- Bước 5: Actio, cảm thấy cần làm một điều gì đó để đáp trả.
Ước gì, ước gì được sinh hoa trái từng ngày trong Lời Chúa, trong niềm tin sắt son...

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Phục vụ

"Khách hàng là Thương Đế",
phải phục vụ Thượng Đế hết mình.
Đó là châm ngôn của các cửa hàng,
của kinh doanh.
Ước gì được như vậy!

Trong thực tế, không phải vậy!
Và nếu được như thế,
thì chỉ là vỏ bên ngoài.
Tự thâm tâm,
người ta tìm hết cách
để "móc hầu bao" của khách hàng Thượng Đế.
Chúa thì khác.
Khi Chúa nói:
"Con Người đến không phải để được người ta phục vụ,
nhưng là để phục vụ" (Mc 10,45),
Chúa nói từ con tim
và từ cách sống yêu thương, hy sinh phục vụ của Chúa.
Chúa nói như thế với các môn đệ đang tranh dành địa vị.
Chúa nói như thế với con.
Và con phải làm sao, lạy Chúa?

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Cho người nghèo

"Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi." (M 10,21)

Lợi lộc là điều người ta thường nghĩ tới đầu tiên trong mọi công việc. Công việc PR cũng thế: có lợi cho công ty mình, hoặc khá hơn, hai bên cùng có lợi, đấy là điều người ta nhắm tới.

Nhưng Chúa lại muốn điều đầu tiên tôi cần nghĩ đến trong mọi hoạt động là người nghèo, nghèo vật chất hoặc tinh thần. Chỉ khi nghĩ được như vậy, tôi mới là người đang đi theo Chúa, đang là môn đệ của Chúa, đang làm PR cho Chúa.

Và khi dám nghĩ đến người nghèo, dám từ bỏ để theo Chúa để phục vụ người nghèo, con sẽ được gấp trăm, và được sống vĩnh cửu (Mc 10,30). Dù đó là điều mình không nghĩ tới...

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Không quên bao giờ

"Xi-on từng nói: "ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi, Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi! "
Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?
Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ." (Is 49,14-15)

Đôi khi con cảm thấy mình thật bất xứng, nên đứng xa xa, không dám tới gần Chúa. Nhưng có người mẹ nào muốn con cách xa mình. Có người mẹ nào không muốn ôm con vào lòng, dù nó có thế nào đi nữa? Ngay cả khi có những trường hợp như vậy, Chúa cũng không quên con bao giờ. Trái tim Chúa thổn thức, cánh tay Chúa giang rộng...

Và con mang hình ảnh của Chúa, con cũng phải có tấm lòng như thế với anh em. Đấy là trái tim PR.

Một trái tim PR như vậy mới đủ khả năng làm sáng nên hình ảnh của Chúa nơi bản thân và nơi cộng đoàn của mình.